寄子由

宋代 孔平仲
晨兴悲风鸣,霜霰集我屋。忽惊岁云晚,日月疾转毂。 穴虫知天时,闭户各潜伏。而我亦劳止,扰扰尚驰逐。 宵征戴星明,暮饭多见烛。灰尘彫须眉,铜臭蚀肌肉。 念当投劾去,牵系五斗粟。岂无数亩田,亦有千个竹。 平生羡为农,水旱忧不足。空效鸟雀饥,唧啾如聚哭。 内顾复迟回,行藏类羝触。长卿著犊鼻,扬子投天禄。 岷峨能生贤,独不主为福。如君乃栖栖,似我宜碌碌。 连山积雪壮,霁色明群玉。对此想清标,凛然疑在目。 安得两翅长,高举逐黄鹄。飞去堕君前,绸缪论心曲。
chén xīng bēi fēng míng   shuāng xiàn jīng suì yún wǎn   yuè zhuǎn    
xué chóng zhī tiān shí   qián ér láo zhǐ rǎo   rǎo shàng chí zhú    
xiāo zhēng dài xīng míng   fàn duō jiàn zhú huī chén diāo méi tóng   xiù shí ròu    
niàn dāng tóu   qiān dǒu shù tián   yǒu qiān zhú    
píng shēng xiàn wèi nóng   shuǐ hàn yōu kōng xiào niǎo què   jiū    
nèi chí huí   xíng cáng lèi chù zhǎng qīng zhù yáng   zi tóu tiān    
mín é néng shēng xián   zhǔ wèi jūn nǎi shì      
lián shān xuě zhuàng   míng qún duì xiǎng qīng biāo lǐn   rán zài    
ān liǎng chì zhǎng   gāo zhú huáng fēi duò jūn qián chóu   móu lùn xīn