寄子由

宋代 孔平仲
晨興悲風鳴,霜霰集我屋。忽驚歲雲晚,日月疾轉轂。 穴蟲知天時,閉戶各潛伏。而我亦勞止,擾擾尚馳逐。 宵征戴星明,暮飯多見燭。灰塵彫鬚眉,銅臭蝕肌肉。 念當投劾去,牽繫五斗粟。豈無數畝田,亦有千個竹。 平生羨為農,水旱憂不足。空效鳥雀飢,唧啾如聚哭。 內顧復遲回,行藏類羝觸。長卿著犢鼻,揚子投天祿。 岷峨能生賢,獨不主為福。如君乃棲棲,似我宜碌碌。 連山積雪壯,霽色明群玉。對此想清標,凜然疑在目。 安得兩翅長,高舉逐黃鵠。飛去墮君前,綢繆論心曲。
chén xīng bēi fēng míng   shuāng xiàn jīng suì yún wǎn   yuè zhuǎn    
xué chóng zhī tiān shí   qián ér láo zhǐ rǎo   rǎo shàng chí zhú    
xiāo zhēng dài xīng míng   fàn duō jiàn zhú huī chén diāo méi tóng   xiù shí ròu    
niàn dāng tóu   qiān dǒu shù tián   yǒu qiān zhú    
píng shēng xiàn wèi nóng   shuǐ hàn yōu kōng xiào niǎo què   jiū    
nèi chí huí   xíng cáng lèi chù zhǎng qīng zhù yáng   zi tóu tiān   祿  
mín é néng shēng xián   zhǔ wèi jūn nǎi shì      
lián shān xuě zhuàng   míng qún duì xiǎng qīng biāo lǐn   rán zài    
ān liǎng chì zhǎng   gāo zhú huáng fēi duò jūn qián chóu   móu lùn xīn