寄庄定山

明代 李东阳
六峰东面一江横,此老逃名竟得名。 山屋到秋惊雨破,野舟终日任潮生。 消愁物已杯中办,得意诗还枕上成。 三十年前携手地,寺门斜月晚钟声。
liù fēng dōng miàn jiāng héng   lǎo táo míng jìng míng  
shān dào qiū jīng   zhōu zhōng rèn cháo shēng  
xiāo chóu bēi zhōng bàn   shī hái zhěn shàng chéng  
sān shí nián qián xié shǒu   mén xié yuè wǎn zhōng shēng