寄中山鹤

宋代 张耒
矫矫云外物,本非世所驯。 怀安败尔性,乃与人相亲。 嘎然而长鸣,已愧鸿在云。 马羁当受鞭,泉汲宁辞浑。 岂无山中友,初不离鸡群。 虽无月支料,亦饱松间身。 嗟我少学古,有道羞贱贫。 径出不自爱,蹉跎曳朝绅。 一为折腰趋,永愧植杖耘。 时时犹高谈,自喜未缁磷。 寄语中山鹤,吾与汝知津。
jiǎo jiǎo yún wài   běn fēi shì suǒ xùn  
huái 怀 ān bài ěr xìng   nǎi rén xiāng qīn  
rán ér cháng míng   kuì hóng 鸿 zài yún  
dāng shòu biān   quán níng hún  
shān zhōng yǒu   chū qún  
suī yuè zhī liào   bǎo sōng jiān shēn  
jiē shǎo xué   yǒu dào xiū jiàn pín  
jìng chū ài   cuō tuó cháo shēn  
wèi zhé yāo   yǒng kuì zhí zhàng yún  
shí shí yóu gāo tán   wèi lín  
zhōng shān   zhī jīn