寄致明兼简余时升

宋代 刘子翚
筼筜有利材,要自为本观。 绿虬挟春怒,穴土气已完。 达士审所施,穷士审所安。 癯刘烛人镜,伪态了莫干。 常吹嘘二余,传以摩云翰。 大余携书来,一见意已殚。 似为殊胜摇,胸中衮涛澜。 皴肤褫厚袭,枵腹拾众残。 那知世圃游,宇宙自尔宽。 黄间跳镞易,省括眼要端。 幸公调护之,无使因所难。 鹅峰横几上,晚翠深作寒。 徜徉有真乐,未应悔儒冠。
yún dāng yǒu cái   yào wèi běn guān  
绿 qiú xié chūn   xué wán  
shì shěn suǒ shī   qióng shì shěn suǒ ān  
liú zhú rén jìng   wěi tài le gàn  
cháng chuī èr   chuán yún hàn  
xié shū lái   jiàn dān  
shì wèi shū shèng yáo   xiōng zhōng gǔn tāo lán  
cūn chǐ hòu   xiāo shí zhòng cán  
zhī shì yóu   zhòu ěr kuān  
huáng jiān tiào   shěng kuò yǎn yào duān  
xìng gōng tiáo zhī   shǐ 使 yīn suǒ nán  
é fēng héng shàng   wǎn cuì shēn zuò hán  
cháng yáng yǒu zhēn   wèi yìng huǐ guān