寄致明兼簡余時升

宋代 劉子翬
篔簹有利材,要自為本觀。 綠虬挾春怒,穴土氣已完。 達士審所施,窮士審所安。 癯劉燭人鏡,偽態了莫干。 常吹噓二餘,傳以摩雲翰。 大余攜書來,一見意已殫。 似為殊勝搖,胸中袞濤瀾。 皴膚褫厚襲,枵腹拾眾殘。 那知世圃游,宇宙自爾寬。 黃間跳鏃易,省括眼要端。 幸公調護之,無使因所難。 鵝峰橫几上,晚翠深作寒。 徜徉有真樂,未應悔儒冠。
yún dāng yǒu cái   yào wèi běn guān  
qiú xié chūn   xué wán  
shì shěn suǒ shī   qióng shì shěn suǒ ān  
liú zhú rén jìng   wěi tài le gàn  
cháng chuī èr   chuán yún hàn  
xié shū lái   jiàn dān  
shì wèi shū shèng yáo   xiōng zhōng gǔn tāo lán  
cūn chǐ hòu   xiāo shí zhòng cán  
zhī shì yóu   zhòu ěr kuān  
huáng jiān tiào   shěng kuò yǎn yào duān  
xìng gōng tiáo 調 zhī   shǐ 使 yīn suǒ nán  
é fēng héng shàng   wǎn cuì shēn zuò hán  
cháng yáng yǒu zhēn   wèi yìng huǐ guān