寄致明并纪惠雁观梅之旧

宋代 刘子翚
稚刘於我最多情,此日诗筒不绝声。 孤雁相依真得地,早梅一粲又倾城。 向来兰好知谁许,病后霜林懒独行。 小几清香慰临别,极知了了万缘轻。
zhì liú zuì duō qíng   shī tǒng jué shēng  
yàn xiāng zhēn de   zǎo méi càn yòu qīng chéng  
xiàng lái lán hǎo zhī shuí   bìng hòu shuāng lín lǎn xíng  
xiǎo qīng xiāng wèi lín bié   zhī liǎo liǎo wàn yuán qīng