寄致明並紀惠雁觀梅之舊

宋代 劉子翬
稚劉於我最多情,此日詩筒不絕聲。 孤雁相依真得地,早梅一粲又傾城。 向來蘭好知誰許,病後霜林懶獨行。 小几清香慰臨別,極知了了萬緣輕。
zhì liú zuì duō qíng   shī tǒng jué shēng  
yàn xiāng zhēn de   zǎo méi càn yòu qīng chéng  
xiàng lái lán hǎo zhī shuí   bìng hòu shuāng lín lǎn xíng  
xiǎo qīng xiāng wèi lín bié   zhī liǎo liǎo wàn yuán qīng