寄浙漕王子文野以思君令人老五字为韵得诗五首 其四

宋代 王迈
西山门下士,杂袭如鱼鳞。惟我与子文,受爱异他人。 送我长沙序,言言足书绅。赠君樵川诗,字字示宠珍。 潜斋养正堂,两记尤谆谆。为君说太玄,藏心养灵根。 为我演蒙颐,山立静澄神。先生爱吾徒,不啻子弟亲。 将何报此德,相与玉其身。
西 shān mén xià shì   lín wéi zi wén shòu   ài rén    
sòng cháng shā   yán yán shū shēn zèng jūn qiáo chuān shī   shì chǒng zhēn    
qián zhāi yǎng zhèng táng   liǎng yóu zhūn zhūn wèi jūn shuō tài xuán cáng   xīn yǎng líng gēn    
wèi yǎn méng   shān jìng chéng shén xiān sheng ài   chì qīn    
jiāng bào   xiāng shēn