寄浙漕王子文野以思君令人老五字為韻得詩五首 其四

宋代 王邁
西山門下士,雜襲如魚鱗。惟我與子文,受愛異他人。 送我長沙序,言言足書紳。贈君樵川詩,字字示寵珍。 潛齋養正堂,兩記尤諄諄。為君說太玄,藏心養靈根。 為我演蒙頤,山立靜澄神。先生愛吾徒,不啻子弟親。 將何報此德,相與玉其身。
西 shān mén xià shì   lín wéi zi wén shòu   ài rén    
sòng cháng shā   yán yán shū shēn zèng jūn qiáo chuān shī   shì chǒng zhēn    
qián zhāi yǎng zhèng táng   liǎng yóu zhūn zhūn wèi jūn shuō tài xuán cáng   xīn yǎng líng gēn    
wèi yǎn méng   shān jìng chéng shén xiān sheng ài   chì qīn    
jiāng bào   xiāng shēn