寂照大师匣藏相国寺坏壁秋景

宋代 郭祥正
京城车马多尘埃,一见妙画心眼开。深山老木秋思静,苦雾郁郁诸峰埋。 客骑蹇驴打不动,懊恼似忧寒雨来。崖平路转斗然绝,笔力未断空徘徊。 胡为皴剥仅盈尺,鐍以大箧过琼瑰。师云昔是殿堂壁,治平大水馀皆摧。 恰如卢仝玉碑子,中路扑折令人哀。玉碑一折乃无用,此画虽缺犹堪裁。 君不见,山前路,路长不独忧风雨。前有毒蛇后猛虎,磨牙矫尾藏深坞。 圣人皇皇嗟逆旅,画工意思非无补。非无补,谁信之,纷纷门外誇轻肥。
jīng chéng chē duō chén āi   jiàn miào huà xīn yǎn kāi shēn shān lǎo qiū jìng   zhū fēng mái    
jiǎn dòng   ào nǎo shì yōu hán lái píng zhuǎn dòu rán jué   wèi duàn kōng pái huái    
wéi cūn bāo jǐn yíng chǐ   jué qiè guò qióng guī shī yún shì diàn táng 殿 zhì   píng shuǐ jiē cuī    
qià tóng bēi zi   zhōng zhé lìng rén āi bēi zhé nǎi yòng   huà suī quē yóu kān cái    
jūn jiàn   shān qián   cháng yōu fēng qián yǒu shé hòu měng   jiǎo wěi cáng shēn    
shèng rén huáng huáng jiē   huà gōng fēi fēi shuí   xìn zhī fēn   fēn mén wài kuā qīng féi