寄赵昌甫

宋代 陆游
杳杳双鹊鸣庭除,东阳吏传昌甫书。 纸穷乃复得杰作,字字如刮造化炉。 尔来此道苦寂寞,千里一士如邻居。 小儿得禄在傍邑,我贫初办一鹿车。 过门剥啄亦奇事,拜起幸未须人扶。 君看幼安气如虎,一病遽已归荒墟。 吾曹虽健固难恃,相觅宁待折简呼。 余寒更祝勤自爱,时寄新诗来起予。
yǎo yǎo shuāng què míng tíng chú   dōng yáng chuán chāng shū
zhǐ qióng nǎi jié zuò   guā zào huà
ěr lái dào   qiān shì lín
xiǎo ér zài bàng   pín chū bàn 鹿 chē
guò mén zhuó shì   bài xìng wèi rén
jūn kàn yòu ān   bìng guī huāng
cáo suī jiàn nán shì   xiāng níng dài zhé jiǎn
hán gēng zhù qín ài   shí xīn shī lái