寄趙昌甫

宋代 陸游
杳杳雙鵲鳴庭除,東陽吏傳昌甫書。 紙窮乃復得傑作,字字如刮造化爐。 爾來此道苦寂寞,千里一士如鄰居。 小兒得祿在傍邑,我貧初辦一鹿車。 過門剝啄亦奇事,拜起幸未須人扶。 君看幼安氣如虎,一病遽已歸荒墟。 吾曹雖健固難恃,相覓寧待折簡呼。 余寒更祝勤自愛,時寄新詩來起予。
yǎo yǎo shuāng què míng tíng chú   dōng yáng chuán chāng shū
zhǐ qióng nǎi jié zuò   guā zào huà
ěr lái dào   qiān shì lín
xiǎo ér 祿 zài bàng   pín chū bàn 鹿 chē
guò mén zhuó shì   bài xìng wèi rén
jūn kàn yòu ān   bìng guī huāng
cáo suī jiàn nán shì   xiāng níng dài zhé jiǎn
hán gēng zhù qín ài   shí xīn shī lái