寄张赵二相三首

宋代 胡寅
河出昆仑墟,江出岷山底。 涵涵受百渎。滚滚经万里。 水惟准之平,而德鉴之比。 离堆与砥柱,何事中流起。 坐令平者倾,复使明者滓。 臣门虽如市,臣心要如水。 勿为砥柱激,乃作天地纪。 在家而有怨,惟舜处父子。 在邦而有怨,惟旦忧室毁。 夫岂慾哉,过是非天理。 萧曹贫贱交,隙自将相起。 迄能除芥蔕,至死相推美。 彼亦何所监,覆辙有余耳。 同是秦汉人,异趣百代史。
chū kūn lún   jiāng chū mín shān
hán hán shòu bǎi gǔn gǔn jīng wàn
shuǐ wéi zhǔn zhī píng   ér jiàn zhī
duī zhù   shì zhōng liú
zuò lìng píng zhě qīng   shǐ 使 míng zhě
chén mén suī shì   chén xīn yào shuǐ
wèi zhù   nǎi zuò tiān
zài jiā ér yǒu yuàn   wéi shùn chù
zài bāng ér yǒu yuàn   wéi dàn yōu shì huǐ
zāi   guò shì fēi tiān
xiāo cáo pín jiàn jiāo   jiàng xiàng
néng chú jiè   zhì xiāng tuī měi
suǒ jiān   zhé yǒu ěr
tóng shì qín hàn rén   bǎi dài shǐ