寄章泉先生赵昌父

宋代 戴复古
灵凤鸣朝阳,神龙不泥蟠。 时兮不可为,昌父乃在山。 思君二十年,见君良独难。 时于邸报上,屡见得祠官。 祠官禄不多,一贫其柰何。 采芝亦可食,当作采芝歌。 近者李侍郎,直言遭逐去。 人皆笑其疏,君独有诗句。 君为山中人,世事安得闻。 入山恐未深,更入几重云。
líng fèng míng zhāo yáng   shén lóng pán  
shí wèi   chāng nǎi zài shān  
jūn èr shí nián   jiàn jūn liáng nán  
shí bào shàng   jiàn de guān  
guān duō   pín nài  
cǎi zhī shí   dàng zuò cǎi zhī  
jìn zhě shì láng   zhí yán zāo zhú  
rén jiē xiào shū   jūn yǒu shī  
jūn wéi shān zhōng rén   shì shì ān wén  
shān kǒng wèi shēn   gèng zhòng yún