记张定叟煮笋经

宋代 杨万里
江西猫笋未出尖,雪中土膏养新甜。 先生别得煮簀法,丁宁勿用醯与盐。 岩下清泉须旋汲,熬出霜根生蜜汁。 寒芽嚼作冰片声,余沥仍和月光吸。 菘羔楮鸡浪得名,不如来参玉板僧。 醉里何须酒解酲,此羹一碗爽然醒。 大都煮菜皆如此,淡处当知有真味。 先生此法未要傅,为公作经藏名止。
jiāng 西 māo sǔn wèi chū jiān   xuě zhōng gāo yǎng xīn tián  
xiān sheng bié zhǔ   dīng níng yòng yán  
yán xià qīng quán xuán   áo chū shuāng gēn shēng zhī  
hán jué zuò bīng piàn shēng   réng yuè guāng  
sōng gāo chǔ làng míng   lái cān bǎn sēng  
zuì jiǔ jiě chéng   gēng wǎn shuǎng rán xǐng  
zhǔ cài jiē   dàn chǔ dāng zhī yǒu zhēn wèi  
xiān sheng wèi yào   wèi gōng zuò jīng cáng míng zhǐ