寄赠万德躬时在清江

元代 刘崧
文章名世自有神,诗家之秀今何人。豫章特达迈先辈,一出已绝江西尘。 乾坤悠悠入清旷,叹息斯人欲谁向。清秋鹰隼破陡绝,白日骅骝动悲壮。 时携宝玦青珊瑚,看花调笑当垆姝。结交老苍五六辈,议论已逼东西都。 功名不来心独苦,却望美人思遥浦。月中吹笛上丹丘,烟际飞帆拂天姥。 浩然吊古登高台,谁能酌子黄金罍。石桥听雨青枫合,海门望日丹霞开。 县中许令高閒者,闻子悲歌在林野。自蹑双履行相迎,手攀碧萝却鞍马。 秋风九月吹吴关,复忽鼓棹从东还。匡庐云锦九千仞,片片飞落新诗间。 独携稚子怜远别,草堂临流故幽绝。少年吐气成紫霓,揽发何堪半如雪。 却从帅幕坐谈兵,直以精采空鲵鲸。楼船东下海波净,剑光夜出清江城。 由来壮志在裋褐,空谷亭亭老楠栝。亦知扬子奈长贫,岂识相如故多达。 长安冠盖日纷纷,有诏徵贤安得闻。白沙翠竹自江岛,隔水卧看西山云。 我自来西山,城中迹如扫。谁家杨柳鸣黄鹂,忽见秋霜落园枣。 双溪之水东北流,上有绣谷青绸缪。长松遥挂海底月,眼明照见樽中愁。 愁心复几何,舒卷风中雾。落日断云飞,令人思玄度。 人生富贵须何时,莫谩穷愁伤汨之。君行可逐白鸥侣,一棹酒船游会稽。
wén zhāng míng shì yǒu shén   shī jiā zhī xiù jīn rén zhāng mài xiān bèi   chū jué jiāng 西 chén
qián kūn yōu yōu qīng kuàng   tàn rén shuí xiàng qīng qiū yīng sǔn dǒu jué   bái huá liú dòng bēi zhuàng
shí xié bǎo jué qīng shān   kàn huā tiáo xiào dāng shū jié jiāo lǎo cāng liù bèi   lùn dōng 西 dōu
gōng míng lái xīn   què wàng měi rén yáo yuè zhōng chuī shàng dān qiū   yān fēi fān tiān
hào rán diào dēng gāo tái   shuí néng zhuó zi huáng jīn léi shí qiáo tīng qīng fēng   hǎi mén wàng dān xiá kāi
xiàn zhōng lìng gāo xián zhě   wén zi bēi zài lín niè shuāng xíng xiāng yíng   shǒu pān luó què ān
qiū fēng jiǔ yuè chuī guān   zhào cóng dōng hái kuāng yún jǐn jiǔ qiān rèn   piàn piàn fēi luò xīn shī jiān
xié zhì lián yuǎn bié   cǎo táng lín liú yōu jué shào nián chéng   lǎn kān bàn xuě
què cóng shuài zuò tán bīng   zhí jīng cǎi kōng jīng lóu chuán dōng xià hǎi jìng   jiàn guāng chū qīng jiāng chéng
yóu lái zhuàng zhì zài shù   kōng tíng tíng lǎo nán guā zhī yáng zi nài zhǎng pín   shí xiàng duō
cháng ān guān gài fēn fēn   yǒu zhào zhēng xián ān wén bái shā cuì zhú jiāng dǎo   shuǐ kàn 西 shān yún
lái 西 shān   chéng zhōng sǎo shuí jiā yáng liǔ míng huáng   jiàn qiū shuāng luò yuán zǎo
shuāng zhī shuǐ dōng běi liú   shàng yǒu xiù qīng chóu móu cháng sōng yáo guà hǎi yuè   yǎn míng zhào jiàn zūn zhōng chóu
chóu xīn   shū juàn fēng zhōng luò duàn yún fēi   lìng rén xuán
rén shēng guì shí   mán qióng chóu shāng zhī jūn xíng zhú bái ōu   zhào jiǔ chuán yóu kuài