寄赠端溪子二首 其二
智者尚高契,达人慕希声。旷世有相感,同时怅难并。
烈风起玄朔,百卉忽以零。登高望所思,慨焉念徂征。
鸿雁序翅飞,麋鹿呦呦鸣。为言明馨子,盍簪终有成。
zhì
智
zhě
者
shàng
尚
gāo
高
qì
契
,
dá
达
rén
人
mù
慕
xī
希
shēng
声
kuàng
。
shì
旷
yǒu
世
xiāng
有
gǎn
相
tóng
感
,
shí
同
chàng
时
nán
怅
bìng
难
并
。
liè
烈
fēng
风
qǐ
起
xuán
玄
shuò
朔
,
bǎi
百
huì
卉
hū
忽
yǐ
以
líng
零
dēng
。
gāo
登
wàng
高
suǒ
望
sī
所
kǎi
思
,
yān
慨
niàn
焉
cú
念
zhēng
徂
征
。
hóng
鸿
yàn
雁
xù
序
chì
翅
fēi
飞
,
mí
麋
lù
鹿
yōu
呦
yōu
呦
míng
鸣
wéi
。
yán
为
míng
言
xīn
明
zi
馨
hé
子
,
zān
盍
zhōng
簪
yǒu
终
chéng
有
成
。