寄云松昆仲

明代 蓝仁
秋山摇落正堪悲,苍狗浮云事不知。阅世祇应贫可免,闭门真与病相宜。 坐依东壁看书倦,行过南园散药迟。笔砚重寻尘满几,故人已讶久无诗。
qiū shān yáo luò zhèng kān bēi   cāng gǒu yún shì zhī yuè shì yīng pín miǎn   mén zhēn bìng xiāng    
zuò dōng kàn shū juàn   xíng guò nán yuán sàn yào chí yàn zhòng xún chén mǎn   rén jiǔ shī