寄越州张子文待制二首

宋代 冯时行
霜清玉洁紫微人,海水群飞蹭蹬频。 首尾七年归剪拂,东西万里隔声尘。 酒杯强遣愁中趣,药裹长随侵裹身。 天远征鸿飞不到,登高极目更伤神。
shuāng qīng jié wēi rén   hǎi shuǐ qún fēi cèng dèng pín
shǒu wěi nián guī jiǎn   dōng 西 wàn shēng chén
jiǔ bēi qiáng qiǎn chóu zhōng   yào guǒ cháng suí qīn guǒ shēn
tiān yuǎn zhēng hóng 鸿 fēi dào   dēng gāo gèng shāng shén