寄岳州李外郎远

唐代 温庭筠
含蘋不语坐持颐,天远楼高宋玉悲。湖上残棋人散后, 岳阳微雨鸟来迟。早梅犹得回歌扇,春水还应理钓丝。 独有袁宏正憔悴,一樽惆怅落花时。
hán píng zuò chí   tiān yuǎn lóu gāo sòng bēi shàng cán rén sàn hòu  
yuè yáng wēi niǎo lái chí zǎo méi yóu huí shàn   chūn shuǐ hái yīng diào
yǒu yuán hóng zhèng qiáo cuì   zūn chóu chàng luò huā shí