寄友人

宋代 王安石
飘然羁旅尚无涯,一望西南百叹嗟。 江拥涕洟流入海,风吹魂梦去还家。 平生积惨应销骨,今日殊乡又见花。 安得此身如草树,根株相守尽年华。
piāo rán shàng   wàng 西 nán bǎi tàn jiē  
jiāng yōng liú hǎi   fēng chuī hún mèng huán jiā  
píng shēng cǎn yīng xiāo   jīn shū xiāng yòu jiàn huā  
ān shēn cǎo shù   gēn zhū xiāng shǒu jìn nián huá