寄永平友人

唐代 牟融
故人千里隔天涯,几度临风动远思。贾谊上书曾伏阙, 仲舒陈策欲匡时。高风落落谁同调,往事悠悠我独悲。 何日归来话畴昔,一樽重叙旧襟期。 朔风猎猎惨寒沙,关月寥寥咽暮笳。放逐一心终去国, 驱驰千里未还家。青蝇点玉原非病,沧海遗珠世所嗟。 直道未容淹屈久,暂劳踪迹寄天涯。
rén qiān tiān   lín fēng dòng yuǎn jiǎ shàng shū céng què  
zhòng shū chén kuāng shí gāo fēng luò luò shuí tóng diào   wǎng shì yōu yōu bēi
guī lái huà chóu   zūn zhòng jiù jīn
shuò fēng liè liè cǎn hán shā   guān yuè liáo liáo yàn jiā fàng zhú xīn zhōng guó  
chí qiān wèi huán jiā qīng yíng diǎn yuán fēi bìng   cāng hǎi zhū shì suǒ jiē
zhí dào wèi róng yān jiǔ   zàn láo zōng tiān