寄英禅师师时住龙门宝应寺

金朝 元好问
我本宝应僧,一念堕儒冠。多生经行地,树老井未眢。 一穷缚两脚,寸步百里难。空馀中夜梦,浩荡青林端。 故人今何如?念子独轻安。孤云望不及,冥鸿杳难攀。 前时得君诗,失喜忘朝餐。想君亦念我,登楼望青山。 山中多诗人,杖屦时往还。但苦诗作祟,况味同酸寒。 清凉诗最圆,往往似方干。半年卧床席,疟我疥亦顽。 济甫诗最苦,寸晷不识閒。倾身营一饱,船上八节滩。 安行诗最工,六马鸣和鸾。郁郁饥寒忧,惨惨日在颜。 老秦诗最和,平易出深艰。脱身豺虎丛,白发罹茕鳏。 张侯诗最豪,惊风卷狂澜。窍繁天和泄,外腴中已乾。 城中崔夫子,老笔郁盘盘。家无儋石储,气压风骚坛。 我诗有凡骨,欲换无金丹。呻吟二十年,似欲见一斑。 大笑揶揄生,已复不相宽。爱君梅花篇,入手如弹丸。 爱君山堂句,深静如幽兰。诗僧第一代,无愧百年间。 思君复思君,恨不生羽翰。何时溪上石,清坐两蒲团。
běn bǎo yìng sēng   niàn duò guān duō shēng jīng xíng   shù lǎo jǐng wèi yuān
qióng liǎng jiǎo   cùn bǎi nán kōng zhōng mèng   hào dàng qīng lín duān
rén jīn   niàn zi qīng ān yún wàng   míng hóng 鸿 yǎo nán pān
qián shí de jūn shī   shī wàng cháo cān xiǎng jūn niàn   dēng lóu wàng qīng shān
shān zhōng duō shī rén   zhàng shí wǎng huán dàn shī zuò suì   kuàng wèi tóng suān hán
qīng liáng shī zuì yuán   wǎng wǎng shì fāng gàn bàn nián chuáng   nüè jiè wán
shī zuì   cùn guǐ shí xián qīng shēn yíng bǎo   chuán shàng jié tān
ān xíng shī zuì gōng   liù míng luán hán yōu   cǎn cǎn zài yán
lǎo qín shī zuì   píng chū shēn jiān tuō shēn chái cóng   bái qióng guān
zhāng hóu shī zuì háo   jīng fēng juǎn kuáng lán qiào fán tiān xiè   wài zhōng qián
chéng zhōng cuī   lǎo pán pán jiā dàn shí chǔ   fēng sāo tán
shī yǒu fán   huàn jīn dān shēn yín èr shí nián   shì jiàn bān
xiào shēng   xiāng kuān ài jūn méi huā piān   shǒu dàn wán
ài jūn shān táng   shēn jìng yōu lán shī sēng dài   kuì bǎi nián jiān
jūn jūn   hèn shēng hàn shí shàng shí   qīng zuò liǎng tuán