寄英禪師師時住龍門寶應寺

金朝 元好問
我本寶應僧,一念墮儒冠。多生經行地,樹老井未眢。 一窮縛兩腳,寸步百里難。空餘中夜夢,浩蕩青林端。 故人今何如?念子獨輕安。孤雲望不及,冥鴻杳難攀。 前時得君詩,失喜忘朝餐。想君亦念我,登樓望青山。 山中多詩人,杖屨時往還。但苦詩作祟,況味同酸寒。 清涼詩最圓,往往似方干。半年臥床蓆,瘧我疥亦頑。 濟甫詩最苦,寸晷不識閒。傾身營一飽,船上八節灘。 安行詩最工,六馬鳴和鸞。鬱郁饑寒憂,慘慘日在顏。 老秦詩最和,平易出深艱。脫身豺虎叢,白髮罹煢鰥。 張侯詩最豪,驚風卷狂瀾。竅繁天和泄,外腴中已乾。 城中崔夫子,老筆郁盤盤。家無儋石儲,氣壓風騷壇。 我詩有凡骨,欲換無金丹。呻吟二十年,似欲見一斑。 大笑揶揄生,已復不相寬。愛君梅花篇,入手如彈丸。 愛君山堂句,深靜如幽蘭。詩僧第一代,無愧百年間。 思君復思君,恨不生羽翰。何時溪上石,清坐兩蒲團。
běn bǎo yìng sēng   niàn duò guān duō shēng jīng xíng   shù lǎo jǐng wèi yuān
qióng liǎng jiǎo   cùn bǎi nán kōng zhōng mèng   hào dàng qīng lín duān
rén jīn   niàn zi qīng ān yún wàng   míng hóng yǎo nán pān
qián shí de jūn shī   shī wàng cháo cān xiǎng jūn niàn   dēng lóu wàng qīng shān
shān zhōng duō shī rén   zhàng shí wǎng huán dàn shī zuò suì   kuàng wèi tóng suān hán
qīng liáng shī zuì yuán   wǎng wǎng shì fāng gàn bàn nián chuáng   nüè jiè wán
shī zuì   cùn guǐ shí xián qīng shēn yíng bǎo   chuán shàng jié tān
ān xíng shī zuì gōng   liù míng luán hán yōu   cǎn cǎn zài yán
lǎo qín shī zuì   píng chū shēn jiān tuō shēn chái cóng   bái qióng guān
zhāng hóu shī zuì háo   jīng fēng juǎn kuáng lán qiào fán tiān xiè   wài zhōng qián
chéng zhōng cuī   lǎo pán pán jiā dàn shí chǔ   fēng sāo tán
shī yǒu fán   huàn jīn dān shēn yín èr shí nián   shì jiàn bān
xiào shēng   xiāng kuān ài jūn méi huā piān   shǒu dàn wán
ài jūn shān táng   shēn jìng yōu lán shī sēng dài   kuì bǎi nián jiān
jūn jūn   hèn shēng hàn shí shàng shí   qīng zuò liǎng tuán