寄叶澄

明代 顾璘
高士多异标,骅骝隐奇骨。拙匠昧玄理,纷纷写毛发。 曹霸画马权奇高,裴公之面飘三毛。始知能事贵得意,耻与形相论纤毫。 燕山叶子心目灵,少年刻意工丹青。闭门解衣日盘礴,兴起落笔通幽冥。 我谒南曹大司马,五岳峥嵘走堂下。烟霞㸌目不敢前,熟视乃知是君写。 一谪潇湘今几秋,思君不见增烦忧。绝怜山水最奇处,苦乏妙笔移沧洲。 覆釜峰,湘江水,世传蓬壶无乃是。我有长绡寄向君,烦君写入茅庐里,欲访形容问吾子。
gāo shì duō biāo   huá liú yǐn zhuō jiàng mèi xuán fēn   fēn xiě máo    
cáo huà quán gāo   péi gōng zhī miàn piāo sān máo shǐ zhī néng shì guì chǐ   xíng xiāng lùn xiān háo    
yān shān zi xīn líng   shào nián gōng dān qīng mén jiě pán xīng   luò tōng yōu míng    
nán cáo   yuè zhēng róng zǒu táng xià yān xiá huò gǎn qián shú   shì nǎi zhī shì jūn xiě    
zhé xiāo xiāng jīn qiū   jūn jiàn zēng fán yōu jué lián shān shuǐ zuì chù   miào cāng zhōu    
fēng   xiāng jiāng shuǐ   shì chuán péng nǎi shì yǒu cháng xiāo xiàng jūn fán   jūn xiě máo   fǎng xíng 访 róng wèn