寄杨纬

宋代 苏洵
家居对山木,谓是忘言伴。 去乡不能致,回顾颇自短。 谁知有杨子,磊落收百段。 拣赠最奇峰,慰我苦长叹。 连城尽如削,邃洞幽可款。 回合抱空虚,天地耸其半。 舟行因乐载,陆挈敢辞懒。 飘飘忽千里,有客来就看。 自言此地无,爱惜苦欲换。 抵头笑不答,解缆风帆满。 京洛有幽居,吾将隐而玩。
jiā duì shān   wèi shì wàng yán bàn  
xiāng néng zhì   huí duǎn  
shéi zhī yǒu yáng   lěi luò shōu bǎi duàn  
jiǎn zèng zuì fēng   wèi cháng tàn  
lián chéng jǐn xuē   suì dòng yōu kuǎn  
huí bào kōng   tiān sǒng bàn  
zhōu xíng yīn zài   qiè gǎn lǎn  
piāo piāo qiān   yǒu lái jiù kàn  
yán   ài huàn  
tóu xiào   jiě lǎn fēng fān mǎn  
jīng luò yǒu yōu   jiāng yǐn ér wán