诘燕

宋代 戴复古
去年汝来巢我屋,梁间污泥高一尺。 啄腥抛秽不汝厌,生长群雏我护惜。 家贫惠爱不及人,自谓于汝独有力。 不望汝如灵蛇衔宝珠,雀献金环来报德。 春风期汝一相顾,对语茅檐慰岑寂。 如何今年来,于我绝踪迹。 一贪帘幕画堂间,便视吾庐为弃物。
nián lái cháo   liáng jiān gāo chǐ
zhuó xīng pāo huì yàn   shēng zhǎng qún chú
jiā pín huì ài rén   wèi yǒu
wàng líng shé xián bǎo zhū   què xiàn jīn huán lái bào
chūn fēng xiāng   duì máo yán wèi cén
jīn nián lái   jué zōng
tān lián huà táng jiān   biàn 便 shì wèi