寄徐清溪

宋代 卫宗武
清溪溪上山,九山山下水。 山水遥相望,美人隔千里。 飞鸿来远音,老鹤喜得类。 望履杳无从,岂或尼而止。 采兰以为赠,折梅以为寄。 芳馨匪常存,怀想恶能已。 吾衰年几何,岁月犹川逝。 理奥欠析微,书囊未穷底。 古杭可苇航,溪流迅如驶。 虽爽菊秋期,花时更清美。
qīng shàng shān   jiǔ shān shān xià shuǐ  
shān shuǐ yáo xiāng wàng   měi rén qiān  
fēi hóng 鸿 lái yuǎn yīn   lǎo lèi  
wàng yǎo cóng   huò ér zhǐ  
cǎi lán wéi zèng   zhé méi wéi  
fāng xīn fěi cháng cún   huái 怀 xiǎng è néng  
shuāi nián   suì yuè yóu chuān shì  
ào qiàn wēi   shū náng wèi qióng  
háng wěi háng   liú xùn shǐ  
suī shuǎng qiū   huā shí gèng qīng měi