寄讯故抚军常履坦时方迟秋于西曹

唐代 全祖望
当君开府日,我最罕经过。为避猪肝累,兼之箕口多。 高牙今已矣,旧雨近如何。剩有山中客,神伤春梦婆。 浙水膏腴地,频惊贯索临。方知难寡遇,恨不早投簪。 被谪应蒙垢,操戈亦负心。请看扫门者,告密去如林。 圣主恩如海,容当宥累臣。他年终结草,此日望生春。 幸或充城旦,宁辞赎鬼薪。金鸡如有唱,白发拜深仁。
dāng jūn kāi   zuì hǎn jīng guò wèi zhū gān lèi jiān   zhī kǒu duō    
gāo jīn   jiù jìn shèng yǒu shān zhōng shén   shāng chūn mèng    
zhè shuǐ gāo   pín jīng guàn suǒ lín fāng zhī nán guǎ hèn   zǎo tóu zān    
bèi zhé yīng méng gòu   cāo xīn qǐng kàn sǎo mén zhě gào   lín    
shèng zhǔ ēn hǎi   róng dāng yòu léi chén nián zhōng jié cǎo   wàng shēng chūn    
xìng huò chōng chéng dàn   níng shú guǐ xīn jīn yǒu chàng bái   bài shēn rén