积雪为小山

唐代 刘昚虚
飞雪伴春还,春庭晓自闲。虚心应任道,遇赏遂成山。 峰小形全秀,岩虚势莫攀。以幽能皎洁,谓近可循环。 孤影临冰镜,寒光对玉颜。不随迟日尽,留顾岁华间。
fēi xuě bàn chūn hái   chūn tíng xiǎo xián xīn yīng rèn dào   shǎng suì chéng shān
fēng xiǎo xíng quán xiù   yán shì pān yōu néng jiǎo jié   wèi jìn xún huán
yǐng lín bīng jìng   hán guāng duì yán suí chí jǐn   liú suì huá jiān