積雪為小山

唐代 劉昚虛
飛雪伴春還,春庭曉自閒。虛心應任道,遇賞遂成山。 峰小形全秀,岩虛勢莫攀。以幽能皎潔,謂近可循環。 孤影臨冰鏡,寒光對玉顏。不隨遲日盡,留顧歲華間。
fēi xuě bàn chūn hái   chūn tíng xiǎo xián xīn yīng rèn dào   shǎng suì chéng shān
fēng xiǎo xíng quán xiù   yán shì pān yōu néng jiǎo jié   wèi jìn xún huán
yǐng lín bīng jìng   hán guāng duì yán suí chí jǐn   liú suì huá jiān