寄邢和叔

宋代 陈师道
昔作梁宋游,幽忧废朝昏。 闭门无往还,不厌儿女喧。 隔墙闻剥啄,暮夜谁扣门。 知是邢夫子,低回过高轩。 愿为布衣交,不顾年德尊。 匆匆立谈罢,又见东南奔。 江湖多病後,仅免饷鱼鼋。 久废数行书,因人问寒暄。 但爱孤山西,松筠数家村。 便欲筑居室,插秧仍灌园。 生前不自爱,身後何足论。 草玄笑扬雄,赞易悲虞翻。 文章徒自苦,纸笔莫更存。 郤寻南郭老,隐几学忘言。 他日宦游客,误入桃花源。 苇间见渔父,谁识王公孙。
zuò liáng sòng yóu   yōu yōu fèi cháo hūn  
mén wǎng huán   yàn ér xuān  
qiáng wén zhuó   shuí kòu mén  
zhī shì xíng   huí guò gāo xuān  
yuàn wèi jiāo   nián zūn  
cōng cōng tán   yòu jiàn dōng nán bēn  
jiāng duō bìng hòu   jǐn miǎn xiǎng yuán  
jiǔ fèi shù xíng shū   yīn rén wèn hán xuān  
dàn ài shān 西   sōng yún shù jiā cūn  
biàn 便 zhù shì   chā yāng réng guàn yuán  
shēng qián ài   shēn hòu lùn  
cǎo xuán xiào yáng xióng   zàn bēi fān  
wén zhāng   zhǐ gèng cún  
xún nán guō lǎo   yìn xué wàng yán  
huàn yóu   táo huā yuán  
wěi jiān jiàn   shuí shí wáng gōng sūn