寄邢和叔

宋代 陳師道
昔作梁宋游,幽憂廢朝昏。 閉門無往還,不厭兒女喧。 隔牆聞剝啄,暮夜誰扣門。 知是邢夫子,低回過高軒。 願為布衣交,不顧年德尊。 匆匆立談罷,又見東南奔。 江湖多病後,僅免餉魚黿。 久廢數行書,因人問寒暄。 但愛孤山西,松筠數家村。 便欲築居室,插秧仍灌園。 生前不自愛,身後何足論。 草玄笑揚雄,贊易悲虞翻。 文章徒自苦,紙筆莫更存。 郤尋南郭老,隱几學忘言。 他日宦遊客,誤入桃花源。 葦間見漁父,誰識王公孫。
zuò liáng sòng yóu   yōu yōu fèi cháo hūn  
mén wǎng huán   yàn ér xuān  
qiáng wén zhuó   shuí kòu mén  
zhī shì xíng   huí guò gāo xuān  
yuàn wèi jiāo   nián zūn  
cōng cōng tán   yòu jiàn dōng nán bēn  
jiāng duō bìng hòu   jǐn miǎn xiǎng yuán 黿  
jiǔ fèi shù xíng shū   yīn rén wèn hán xuān  
dàn ài shān 西   sōng yún shù jiā cūn  
biàn 便 zhù shì   chā yāng réng guàn yuán  
shēng qián ài   shēn hòu lùn  
cǎo xuán xiào yáng xióng   zàn bēi fān  
wén zhāng   zhǐ gèng cún  
xún nán guō lǎo   yìn xué wàng yán  
huàn yóu   táo huā yuán  
wěi jiān jiàn   shuí shí wáng gōng sūn