疾邪诗

两汉 赵壹
势家多所宜, 咳唾自成珠。 被褐怀金玉, 兰蕙化为刍。 贤者虽独悟, 所困在群愚。 且各守尔分, 勿复空驰驱。 哀哉复哀哉, 此是命矣夫!
shì jiā duō suǒ  
tuò chéng zhū
bèi huái 怀 jīn  
lán huì huà wèi chú
xián zhě suī  
suǒ kùn zài qún
qiě shǒu ěr fēn  
kōng chí
āi zāi āi zāi  
shì mìng