寄岘山愿公三首

唐代 齐己
形影更谁亲,应怀漆道人。片言酬凿齿,半偈伏姚秦。 榛莽池经烧,蒿莱寺过春。心期重西去,一共吊遗尘。 相思恨相远,至理那时何。道笑忘言甚,诗嫌背俗多。 青苔闲阁闭,白日断人过。独上西楼望,荆门千万坡。 彼此无消息,所思江汉遥。转闻多患难,甚说远相招。 老至何悲叹,生知便寂寥。终期踏松影,携手虎溪桥。
xíng yǐng gèng shuí qīn   yīng huái 怀 dào rén piàn yán chóu záo chǐ 齿   bàn yáo qín
zhēn mǎng chí jīng shāo   hāo lái guò chūn xīn zhòng 西   gòng diào chén
xiāng hèn xiāng yuǎn   zhì shí dào xiào wàng yán shén   shī xián bèi duō
qīng tái xián   bái duàn rén guò shàng 西 lóu wàng   jīng mén qiān wàn
xiāo xi   suǒ jiāng hàn yáo zhuǎn wén duō huàn nàn   shén shuō yuǎn xiāng zhāo
lǎo zhì bēi tàn   shēng zhī biàn 便 liáo zhōng sōng yǐng   xié shǒu qiáo