寄吴明卿邵武
襆被当年出汉庭,中原秋色共飘零。吴天剑夺真人紫,闽海符分使者青。
别后登龙愁自掩,道傍歌凤好谁听。因君更熟扬雄赋,怃悴风尘懒独醒。
fú
襆
bèi
被
dāng
当
nián
年
chū
出
hàn
汉
tíng
庭
,
zhōng
中
yuán
原
qiū
秋
sè
色
gòng
共
piāo
飘
líng
零
wú
。
tiān
吴
jiàn
天
duó
剑
zhēn
夺
rén
真
zǐ
人
mǐn
紫
,
hǎi
闽
fú
海
fēn
符
shǐ
分
zhě
使
qīng
者
青
。
bié
别
hòu
后
dēng
登
lóng
龙
chóu
愁
zì
自
yǎn
掩
,
dào
道
bàng
傍
gē
歌
fèng
凤
hǎo
好
shuí
谁
tīng
听
yīn
。
jūn
因
gèng
君
shú
更
yáng
熟
xióng
扬
fù
雄
wǔ
赋
,
cuì
怃
fēng
悴
chén
风
lǎn
尘
dú
懒
xǐng
独
醒
。