寄吳明卿邵武

明代 王世貞
襆被當年出漢庭,中原秋色共飄零。吳天劍奪真人紫,閩海符分使者青。 別後登龍愁自掩,道傍歌鳳好誰聽。因君更熟揚雄賦,憮悴風塵懶獨醒。
bèi dāng nián chū hàn tíng   zhōng yuán qiū gòng piāo líng tiān jiàn duó zhēn rén mǐn   hǎi fēn shǐ zhě 使 qīng    
bié hòu dēng lóng chóu yǎn   dào bàng fèng hǎo shuí tīng yīn jūn gèng shú yáng xióng   cuì fēng chén lǎn xǐng