寄吴明可正字

宋代 洪适
岁晚仍多病,春来尚异乡。愁城谁与破,谈垒漫相望。 体怯山岚重,心随驿路长。后亭梅若放,为寄一枝香。
suì wǎn réng duō bìng   chūn lái shàng xiāng chóu chéng shuí tán   lěi màn xiāng wàng    
qiè shān lán zhòng   xīn suí 驿 cháng hòu tíng méi ruò fàng wèi   zhī xiāng