寄吳明可正字

宋代 洪适
歲晚仍多病,春來尚異鄉。愁城誰與破,談壘漫相望。 體怯山嵐重,心隨驛路長。後亭梅若放,為寄一枝香。
suì wǎn réng duō bìng   chūn lái shàng xiāng chóu chéng shuí tán   lěi màn xiāng wàng    
qiè shān lán zhòng   xīn suí cháng hòu tíng méi ruò fàng wèi   zhī xiāng