寄吴江大博徐君章

宋代 刘敞
吏退簿书敛,日落风景凉。偶无事物累,真得逍遥乡。 疏花媚空园,脩竹荫广坐。浊酒不难醉,磐石可径卧。 何必凌江汉,乃能濯埃尘。何必潜山林,乃能寄隐沦。 人多笑此言,此言未易笑。非君契心赏,谁肯过蓬藋。
tuì 退 簿 shū liǎn   luò fēng jǐng liáng ǒu shì lèi   zhēn xiāo yáo xiāng
shū huā mèi kōng yuán   xiū zhú yīn guǎng 广 zuò zhuó jiǔ nán zuì   pán shí jìng
líng jiāng hàn   nǎi néng zhuó āi chén qián shān lín   nǎi néng yǐn lún
rén duō xiào yán   yán wèi xiào fēi jūn xīn shǎng   shuí kěn guò péng