寄吴冲卿二首

宋代 王安石
塞垣花气欲飞浮,眼底纷纷绿渐抽。 悠远山川嗟我老,急难兄弟想君愁。 旧知白日诸曹满,试问红灯几客留。 时节只应无意思,亦如何路判春休。
sāi yuán huā fēi   yǎn fēn fēn 绿 jiàn chōu  
yōu yuǎn shān chuān jiē lǎo   nàn xiōng xiǎng jūn chóu  
jiù zhī bái zhū cáo mǎn   shì wèn hóng dēng liú  
shí jié zhǐ yīng   pàn chūn xiū