己未仲冬十一日计尘异当以此时度岭率题长句一章

明代 释函是
常思吾老及人老,归省情知许出山。去日自辞星子石,计程应到庾公关。 法门有子皆他子,膝下承颜忆别颜。相见定难期久暂,海濒江岸水潺潺。
cháng lǎo rén lǎo   guī xǐng qíng zhī chū shān xīng shí   chéng yīng dào gōng guān    
mén yǒu zi jiē zi   xià chéng yán bié yán xiāng jiàn dìng nán jiǔ zàn hǎi   bīn jiāng àn shuǐ chán chán