寄王彦昭教授

宋代 孔平仲
别君已经年,相见如一日。分教淮南生,中路忽相失。 我志如柳惠,何尝厌三黜。君才如叔夜,犹苦不堪七。 趣向大抵同,离合何不一。轻装入隋堤,正值柳阴密。 仓庚交交飞,布谷命其匹。壮岁甘远游,岂暇念家室。 永城去亳近,马足翩翩逸。我往何时还,君处不能出。 新诗近应多,烂漫排古律。黄花不可见,谁为子鸣瑟。 交游固难得,会面那易必。作诗寄秋风,以写胸中郁。
bié jūn jīng nián   xiāng jiàn fēn jiào huái nán shēng zhōng   xiāng shī    
zhì liǔ huì   cháng yàn sān chù jūn cái shū yóu   kān    
xiàng tóng   qīng zhuāng suí zhèng   zhí liǔ yīn    
cāng gēng jiāo jiāo fēi   mìng zhuàng suì gān yuǎn yóu   xiá niàn jiā shì    
yǒng chéng jìn   piān piān wǎng shí hái jūn   chù néng chū    
xīn shī jìn yīng duō   làn màn pái huáng huā jiàn shuí   wèi zi míng    
jiāo yóu nán de   huì miàn zuò shī qiū fēng   xiě xiōng zhōng