寄外读书处

宋代 龙辅
主人之室隔清洲,日日华笺空自酬。 书似岘碑看即泪,人非萱草遇还愁。
zhǔ rén zhī shì qīng zhōu   huá jiān kōng chóu  
shū shì xiàn bēi kàn lèi   rén fēi xuān cǎo hái chóu