久在病告近方赴直偶成拙诗二首 其一
经时移病久端居,玉署新秋独直庐。夜静楼台落银汉,人闲铃索少文书。
江湖未去年华晚,烟火微凉暑雨初。敢向圣朝辞宠禄,多惭禁禦养慷疏。
jīng
经
shí
时
yí
移
bìng
病
jiǔ
久
duān
端
jū
居
,
yù
玉
shǔ
署
xīn
新
qiū
秋
dú
独
zhí
直
lú
庐
yè
。
jìng
夜
lóu
静
tái
楼
luò
台
yín
落
hàn
银
rén
汉
,
xián
人
líng
闲
suǒ
铃
shǎo
索
wén
少
shū
文
书
。
jiāng
江
hú
湖
wèi
未
qù
去
nián
年
huá
华
wǎn
晚
,
yān
烟
huǒ
火
wēi
微
liáng
凉
shǔ
暑
yǔ
雨
chū
初
gǎn
。
xiàng
敢
shèng
向
cháo
圣
cí
朝
chǒng
辞
lù
宠
duō
禄
,
cán
多
jìn
惭
yù
禁
yǎng
禦
kāng
养
shū
慷
疏
。