久雨路断朋旧有相过者皆不能进

宋代 陆游
今年风雨多,平陆成沮洳。 吾庐地尤下,积水环百步。 客从城市来,熟视却复去。 僮奴笑欲倒,繖屐知无路。 计其各还家,对灶燎衣裤。 嗟予久退藏,蓬藋生庭户。 谁如数子贤,裹饭肯来顾?清言虽不接,亦足慰迟暮。
jīn nián fēng duō   píng chéng  
yóu xià   shuǐ huán bǎi  
cóng chéng shì lái   shú shì què  
tóng xiào dào   sǎn zhī  
huán jiā   duì zào liáo  
jiē jiǔ tuì 退 cáng   péng shēng tíng  
shuí shù zi xián   guǒ fàn kěn lái   qīng yán suī jiē   wèi chí