九月十五日迩英讲论语终篇赐执政讲读史官燕

宋代 苏轼
长独坐黄昏谁是伴紫薇花对紫薇郎翌日各以表谢又进诗一篇臣轼诗云绣裳画衮云垂地,不作成王剪桐戏。 日高黄繖下西清,风动槐龙舞交翠。 (迩英阁前有双槐,樛然属地如龙形。 )壁中蠹简今千年,漆书蝌蚪光射天。 诸儒不复忧吻燥,东宫赐酒如流泉。 酒酣复拜千金赐,一纸惊鸾回凤字。 苍颜白发便生光,袖有骊珠三十四。 (臣所赐诗并题目及臣姓名,凡三十四字。 )归来车马已喧阗,争看银钩墨色鲜。 人间一日传万口,喜见云章第一篇。 (上前此未尝以御书赐群臣。 )玉堂昼掩文书静,铃索不摇钟漏永。 莫言弄笔数行书,须信时平由主圣。 犬羊散尽沙漠空,捷烽夜到甘泉宫。 似闻指麾筑上郡,已觉谈笑无西戎。 (时熙河新获鬼章。 是日,泾原复奏夏贼数十万人皆遁去。 )文思天子师文母,终闭玉关辞马武。 小臣愿对紫薇花,试草尺书招赞普。 (谨案唐制:翰林学士带知制诰,许缀中书舍人班。 今臣以知制诰待罪禁林,故得以紫薇为故事。 )
zhǎng zuò huáng hūn shuí shì bàn wēi huā duì wēi láng biǎo xiè yòu jìn shī piān chén shì shī yún xiù cháng huà gǔn yún chuí   zuò chéng wáng jiǎn tóng  
gāo huáng sǎn xià 西 qīng   fēng dòng huái lóng jiāo cuì  
  ěr yīng qián yǒu shuāng huái   jiū rán shǔ lóng xíng  
  zhōng jiǎn jīn qiān nián   shū dǒu guāng shè tiān  
zhū yōu wěn zào   dōng gōng jiǔ liú quán  
jiǔ hān bài qiān jīn   zhǐ jīng luán huí fèng  
cāng yán bái biàn 便 shēng guāng   xiù yǒu zhū sān shí  
  chén suǒ shī bìng chén xìng míng   fán sān shí  
  guī lái chē xuān tián   zhēng kàn yín gōu xiān  
rén jiān chuán wàn kǒu   jiàn yún zhāng piān  
  shàng qián wèi cháng shū qún chén  
  táng zhòu yǎn wén shū jìng   líng suǒ yáo zhōng lòu yǒng  
yán nòng shù xíng shū   xìn shí píng yóu zhǔ shèng  
quǎn yáng sàn jìn shā kōng   jié fēng dào gān quán gōng  
shì wén zhǐ huī zhù shàng jùn   jué tán xiào 西 róng  
  shí xīn huò guǐ zhāng  
shì   jīng yuán zòu xià zéi shù shí wàn rén jiē dùn  
  wén tiān shī wén   zhōng guān  
xiǎo chén yuàn duì wēi huā   shì cǎo chǐ shū zhāo zàn  
  jǐn àn táng zhì   hàn lín xué shì dài zhī zhì gào   zhuì zhōng shū shè rén bān  
jīn chén zhī zhì gào dài zuì jìn lín   wēi wèi shì