九月十日夜独坐

宋代 陆游
蓬窗灯火耿疏篱,正是寒沙雁到时。 头少二毛真笃老,口无纵理亦长饥。 朝闻夕死固当勉,幼学壮行嗟已迟。 小竖夜阑私怪我,俨然危坐若深思。
péng chuāng dēng huǒ gěng shū   zhèng shì hán shā yàn dào shí  
tóu shǎo èr máo zhēn lǎo   kǒu zòng zhǎng  
zhāo wén dāng miǎn   yòu xué zhuàng xíng jiē chí  
xiǎo shù lán guài   yǎn rán wēi zuò ruò shēn