九月十日接驾回因游香山寺饮于西厓之上酒酣呈主人

元代 卢亘
迎銮北去迷风沙,看山西来走烟霞。苍山朝含太古色,长松百尺凌云斜。 杰观重楼炫金碧,笑拍阑干倚天立。出门却得望东山,红树青林乱秋色。 痛饮崩厓鲸吸川,径欲醉倒秋风前。但恨浮云蔽白日,使我不得瞻青天。 忽忽今年负重九,树老山空复何有。莫将身世愧渊明,纵有黄花无此酒。
yíng luán běi fēng shā   kàn shān 西 lái zǒu yān xiá cāng shān cháo hán tài   cháng sōng bǎi chǐ líng yún xié
jié guān zhòng lóu xuàn jīn   xiào pāi lán gān tiān chū mén què wàng dōng shān   hóng shù qīng lín luàn qiū
tòng yǐn bēng jīng chuān   jìng zuì dào qiū fēng qián dàn hèn yún bái   shǐ 使 zhān qīng tiān
jīn nián chóng jiǔ   shù lǎo shān kōng yǒu jiāng shēn shì kuì yuān míng   zòng yǒu huáng huā jiǔ